Archive

Archive for the ‘Bình Luận’ Category

Nói với tướng Vịnh: Còn CNXH là còn mất chủ quyền

Hoàng Việt (Danlambao) – “…Thật nực cười, TQ chiếm các đảo ở Trường Sa trong hoàn cảnh nào? Lúc đó là lúc Việt Nam ở dưới cái chế độ XHCN đó. Như vậy chúng ta cần nhắc cho tướng Vịnh rằng “Độc lập dân tộc đã mất với CNXH” và “Bảo vệ CNXH là bảo vệ chế độ đã đánh mất chủ quyền…”.

*

Báo Quân Đội Nhân Dân hôm 16/09 vừa đăng tải một bài phỏng vấn ông Thượng tướng, Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng Nguyễn Chí Vịnh với lời dẫn:

Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh: Giữ vững ổn định chính trị để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ bằng biện pháp hòa bình”

QĐND – “Để có thể bảo vệ chủ quyền lãnh thổ bằng biện pháp hòa bình, điều tối quan trọng làphải giữ vững ổn định chính trị trong nước. Chúng ta luôn phải nhớ nằm lòng kim chỉ nam “Độc lập dân tộc gắn liền với CNXH” mà Đảng ta và Bác Hồ đã chỉ ra. Bảo vệ vững chắc chế độ XHCN mới giữ được độc lập chủ quyền”, Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng nói trong cuộc trao đổi với phóng viên Báo Quân đội nhân dân…”

Cho đến bây giờ, đảng CSVN vẫn đặt quyền lợi của mình lên trên độc lập và chủ quyền của đất nước. CSVN vẫn thực thi chiến lược cúi mình trước TQ ẩn dưới chữ “hòa bình” trong khi đó lại dùng những hành động vô cùng tàn bạo và đê tiện để đàn áp người dân Việt Nam khi thể hiện lòng yêu nước trước nguy cơ tổ quốc bị xâm lăng.

Thật nực cười, TQ chiếm các đảo ở Trường Sa trong hoàn cảnh nào? Lúc đó là lúc Việt Nam ở dưới cái chế độ XHCN đó. Như vậy chúng ta cần nhắc cho tướng Vịnh rằng “Độc lập dân tộc đã mất với CNXH” và “Bảo vệ CNXH là bảo vệ chế độ đã đánh mất chủ quyền”.

Xem chi tiết…

Phản ứng của giới blogger trước công văn “Hỏa Tốc” của chính phủ

Thanh Quang, phóng viên RFA

Phần âm thanh

Hôm 12 tháng 9 vừa qua, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu xử lý một số trang blog bị cho là phản động qua một công văn “Hỏa Tốc” từ văn phòng Chính phủ.

(Hình bên: Biểu tượng Trung Quốc xâm chiếm Biển Đông trên facebook của giới trẻ VN. AFP photo)

*

“Công văn từ nhà Chúa”

Sau khi Website của chính phủ hôm 12 tháng 9 vừa rồi phổ biến công văn thông báo ý kiến của Thủ tướng VN, ông Nguyễn Tấn Dũng, chỉ đạo các cơ quan chức năng “điều tra, xử lý” tình trạng một số trang thông tin điện tử như “Dân làm báo”, “Quan làm báo”, “Biển Đông”… cùng một số trang mạng khác “đăng tải thông tin vu khống, bịa đặt, xuyên tạc, không đúng sự thật nhằm bôi đen bộ máy lãnh đạo của đất nước, kích động chống đảng và nhà nước”, “gây hoài nghi và tạo nên những dư luận xấu trong xã hội”, và công văn cho “đây là thủ đoạn thâm độc của các thế lực thù địch”, thì blogger Người Buôn Gió mới “xúc cảnh sinh tình” thành “Công văn hỏa tốc của nhà Chúa”.

Công văn từ nhà Chúa ấy ra sao? Người Buôn Gió mở đầu rằng “Giờ Thân ngày Bính Tí mùa thu năm Nhâm Thìn, lúc trời chạng vạng, ngựa của văn thư phủ Chúa chạy khắp kinh thành đưa công văn hỏa tốc. Chưa ai rõ chuyện gì, người ta đồn là tại vỡ đập, vỡ đê ở mạn châu Hoan, Châu Diễn. Xưa nay chỉ có vỡ đê, vỡ đập mới có công văn hỏa tốc như vậy. Lại có người đồn do mười mấy nhân mạng người Vệ xa xứ làm nô lệ, bị chết cháy thê thảm. Bởi thế phủ Chúa mới vào cuộc điều tra. Trong nước thì nước lũ cuốn trôi mười mấy mạng người, ngoài nước thì hỏa hoạn thiêu chết cũng mười mấy mạng người Vệ. Chưa năm nào nước lửa nội công, ngoại kích cùng lúc như vậy”. Rồi tới lúc trời tối hẳn, công văn phủ Chúa mới tới được các bộ để các bộ “chức năng” này thông báo cho thần dân, bá tánh được tường. Nhưng hoá ra:

Công văn hỏa tốc của phủ Chúa không phải chuyện vỡ đê, vỡ đập, hỏa hoạn, chết người. Mà là công văn bố cáo các bộ, phủ của triều đình khẩn cấp truy tìm tông tích của bọn phao tin nói xấu các đại gia, đại thần trong nước, khiến nhân dân hoang mang. Ảnh hưởng uy tín đến các địa gia, đại thần trọng trách. Than ôi, dân tình còn bơi trong nước lũ. Nơi khác đập chắn nước rung rinh. Nhà Chúa lại lo cho các đại gia, đại thần đang bị bọn xấu dèm pha.

Giá như lúc này Chúa ngồi thuyền nan đi thị sát tình hình nước lũ, phát chẩn cho dân nghèo, thống lãnh việc ngăn đê, đắp đập an sinh cho bá tính có phải được lòng người gấp vạn lần. Mặc kệ đời nói thế nào thì nói. Theo lời bố cáo trong công văn hỏa tốc nhà Chúa ban ra, dân tình mới tìm đọc những luận điệu chống phá triều đình, chống phá nhà Sản. Thì ra toàn những lời nói xấu nhà Chúa cả.

Theo giải thích của phủ Chúa thì sở dĩ việc của nhà Chúa hỏa tốc hơn việc của dân vì Chúa là mệnh trời, và “Kẻ dân đen ngoi ngóp trong nước lũ, cửa nhà tan hoang sao đáng lo bằng các đại gia, đại thần trong dinh thự xa hoa đang bị những lời chỉ trích, dèm pha”.

Trong khi đó, blogger Phair Zios thắc mắc “phủ Chúa” trong tay há “chẳng có “hàng trăm tờ báo, hàng vạn phóng viên tinh nhuệ, hàng vạn cán bộ đầy năng lực” đó sao, sao lại “tự nhiên phải đặt mấy cái bờ lốc bờ léo trở thành một thế lực (thù địch)” ? Không những thế, “nhà Chúa” lại “tự hào về lực lượng an ninh, cảnh sát hùng hậu, tự hào với hàng vạn chiến công to nhỏ đánh sập biết bao bọn bờ lốc bờ léo”, bỏ tù hàng chục người yêu nước mà “nhà Chúa” gọi là những “thằng-con cứng đầu cứng cổ”, vậy mà chịu bó tay trước “các thế lực thù địch” ấy hay sao ? Blogger Phair Zios “tự vơ vào tí” với giới thống trị để kết luận:

Chúng ta đã bắt biết bao nhiêu “thằng và con”  nhốt vô tù vì dám xuyên tạc, chống Đảng và Nhà nước. Nhưng càng bắt chúng lại càng trở nên đông đảo và mạnh mẽ hơn. Phải chăng là ở xứ mình, có nhiều người thích vào tù??? Hay là ở lý do nào khác?

Xem chi tiết…

Hiện tượng phản-ngôn ngữ ở Việt Nam

Trên báo chí trong nước, thỉnh thoảng có một số người còn nhiều tâm huyết lên tiếng báo động về tình trạng khủng hoảng của tiếng Việt. Bằng chứng họ nêu lên thường là những cách viết tắt, cố tình sai chính tả hoặc pha nhiều tiếng nước ngoài của giới trẻ trên facebook hay các blog. Nhưng dường như chưa ai thấy điều này: sự khủng hoảng trong tiếng Việt chủ yếu nằm trong lãnh vực chính trị và xuất phát từ giới cầm quyền. Nó nằm ngay trong các nghị quyết của đảng, các bài diễn văn của giới lãnh đạo và, cụ thể nhất, trên trang báoNhân Dân hay Tạp chí Cộng sản, rồi từ đó, lan đi khắp nơi, trên các cơ quan truyền thông cũng như ở miệng của các cán bộ và đảng viên các cấp.

Không phải người ta không thấy những sự khủng hoảng ấy. Thấy nên phản ứng. Có ba loại phản ứng chính.

Thứ nhất, không tin những gì chính quyền nói. Một trong những câu nói được nhắc nhở nhiều nhất của ông Nguyễn Văn Thiệu, nguyên Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa, là: “Đừng nghe những gì cộng sản nói”. Xin lưu ý: câu nói ấy chỉ thực sự gây tiếng vang và được phổ biến rộng rãi chủ yếu sau năm 1975, lúc ông Thiệu đã trở thành con người của quá khứ.

Thứ hai, chính những người cộng sản, ngay cả cộng sản cao cấp, cũng thấy thẹn thùng khi sử dụng loại ngôn ngữ họ sáng chế và từng ra sức áp đặt lên xã hội. Có thể nêu lên hai ví dụ. Một là với chữ “đồng chí”. Trước, đó là cách xưng hô chính thức và phổ cập. Sau, nó chỉ hiện hữu trong các cuộc hội nghị. Nói chuyện với nhau, hầu như không ai gọi nhau là “đồng chí” nữa. Nghe chữ “đồng chí” là sợ: nó báo hiệu một màn đấu đá hoặc một tai họa (1). Ngay ở Trung Quốc, chính quyền cũng khuyên dân chúng hạn chế dùng chữ “đồng chí” trên các phương tiện giao thông công cộng (2). Hai là chữ “cộng sản”.

Với nhiều người, kể cả đảng viên, cứ nghe người khác gọi mình là “cộng sản”, họ có cảm giác như nghe một lời chửi mắng. Chứ không có chút tự hào trong đó cả. Nhớ, đã khá lâu, trong một cuộc gặp gỡ ở Úc, một người là đảng viên khá cao cấp, hiện đang làm việc trong ngành truyền thông ở Việt Nam, nhắc đến cuốn Văn học Việt Nam dưới chế độ cộng sản (1991 & 1996) của tôi, rồi hỏi: “Sao anh không đặt nhan đề là ‘Văn học dưới chế độ xã hội chủ nghĩa’ nhỉ?” Tôi ngạc nhiên hỏi lại: “Thế có khác gì nhau không?” Anh ấy đáp: “Khác chứ. Chữ ‘xã hội chủ nghĩa’ nghe thanh lịch hơn; còn chữ ‘chế độ cộng sản’ nghe ghê quá, cứ như một lời kết án.” Tôi lại hỏi: “Anh là đảng viên mà cũng có ấn tượng vậy sao?” Anh ấy đáp, thật thà: “Đó là ấn tượng chung của toàn xã hội mà. Tên đảng thì không ai dám đổi, nhưng trong đời sống hàng ngày, nghe mấy chữ ấy, mình cũng thấy ngài ngại.”

Thứ ba, phản ứng lại sự lũng đoạn ngôn ngữ của chính quyền dưới hình thức phản-ngôn ngữ (anti-language) qua những cách nói hoàn toàn bất chấp nguyên tắc ngữ nghĩa cũng như ngữ pháp thông thường.

Hiện tượng phản-ngôn ngữ, vốn xuất hiện và phổ biến ở Việt Nam, đặc biệt là ở miền Bắc, trong vài thập niên trở lại đây, có nhiều hình thức khác nhau.
Xem chi tiết…

Sự lố bịch của TT Nguyễn Tấn Dũng

Người không mang họ (Danlambao) – Ông Dũng là thủ tướng Việt Nam hiện nay, cũng là một trong 4 đầu sỏ tay sai của Trung cộng, là đồ tể nắm giữ nhiều quyền lực nhất về kinh tế cũng như chính trị. Không ít bè phái trong đảng CS Việt Nam tìm cách truất ngôi Dũng, nhưng với sự chi phối quyền lực như hiện nay Dũng đủ khả năng để đứng vững trên cái ghế Thủ tướng.

Là Thủ tướng chính phủ, nhiệm kì cuối cùng nên Dũng cố gắng vơ vét sức dân, cố gắng bán đất đai, bán biển đảo trong thời gian còn lại để xây dựng một đế chế cho mình, cho mấy chục đời con cháu được ấm no ăn sung mặc sướng. Trong bộ máy chính trị Việt Nam hiện nay, đó là một trò lố phân chia quyền lực, bè phái đấu đá lẫn nhau, trong 4 cái tên: Hùng – Dũng – Sang – Trọng, thì nhân dân Việt nam có thể thấy được sự thối nát đến tột cùng, nhưng để nói đến sự lố bịch, bỉ ổi, thối tha thì Nguyễn Tấn Dũng vẫn đứng vị trí số 1.

Sở dĩ không ngẫu nhiên mà nhân dân việt nam bầu chọn Dũng là tên lố bịch nhất, tất cả đều có nguyên do của nó, mà mẫu chốt vấn đề là: Lòng tham trắng trợn và sự độc tài quân phiệt.

Nói về lòng tham của Dũng, đơn giản đứa bé con cũng biết, từ người nông dân cần cù một nắng hai sương ở thôn quê đến những bác xe ôm nơi thành thị, đến những sinh viên đang trên ghế nhà trường hay tầng lớp tri thức như giáo viên, bác sĩ luật sư thì càng thấy rõ.

Chẳng hạn mấy đứa sinh viên bàn nhau về ai là người giàu nhất việt nam, ban đầu chúng cũng tranh cãi nhau về ông này bà nọ chủ tịch tập đoàn này, tập đoàn nọ mà chúng từng biết trên internet, nhưng rồi, rốt cuộc một câu: Chẳng có ai giàu bằng… thằng Nguyễn Tấn Dũng.

Mấy đứa sinh viên mà được đảng nhồi sọ bao nhiêu tư tưởng này, tư tưởng nọ giờ cũng gọi thủ tướng bắng ”thằng” thì có thể hiểu được chúng không còn ngây thơ như đảng nghĩ.

Mấy bác xe ôm lúc thưa khách cầm mấy tờ báo phe phẩy, khi thì úp lên mặt nằm dài trên xe cũng bàn chuyện Vinashin với Vinalines, rồi cuối cùng cũng chốt lại: Tất cả cũng đều là con bài của thằng Nguyễn Tấn Dũng, Dũng nó thích làm sao thì được vậy, dân mình có biết thì cũng chẳng làm được chi!

Nhưng chắc các bác xe ôm vỉa hè và người dân lương thiện vẫn chưa biết rõ rằng Dũng đã xóa nợ cho Vinashin như thế nào, và dưới bàn tay lãnh đạo của Dũng trung bình mỗi người dân Việt Nam phải đóng 1 triệu đồng tiền thuế để trả nợ cho doanh nghiệp tập đoàn nhà nước đó.

Shin vừa đắm xong thì Dũng lại đục thủng luôn cái Vinalines, 2 con thuyền kinh tế quốc dân do chính thủ tướng điều hành đang đang chìm là biểu hiện của sự đục khoét ghê gớm vào nền kinh tế của đất nước, nhưng con mọt đứng đầu trong lũ mọt ấy chính là Nguyễn Tấn Dũng.

Xem chi tiết…

Kẻ Chống Trăng

Nguyệt thực là hiện tượng mặt trăng “ăn” mặt Trời. Tại Việt Nam mỗi lần nguyệt thực xảy ra, người dân Việt Nam, nhất là những người ở vùng thôn quê, có tập tục đồng loạt đánh trống, phèng la, kéo chuông, gõ mõ…vận dụng tất cả những gì có thể tạo ra tiếng động lớn nhằm làm cho “ông” trăng giật mình khiếp sợ, ngưng “ăn” mặt trời, trả lại ánh nắng cho nhân gian.

Câu chuyện “Kẻ Chống Trăng” đã nêu bật một ý nghĩa: Không ai có thể làm cho mặt trăng phải xê dịch. Biết vậy, kẻ chống trăng vẫn cứ chống trăng. Chống trăng chỉ để tỏ ý bảo vệ ánh sáng mặt trời cho nhân gian.

Ngày 12/09/2012 thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đã ký một văn bản ra lệnh cho bộ công an và bộ thông tin hãy nhanh chóng triệt hạ các trang mạng kiểu Quan Làm Báo, Dân Làm Báo, Biển Đông… Những trang mạng kia bị chính phủ của ông Nguyễn Tấn Dũng lên án là phản động, là mặt nổi của “thế lực thù địch”.
ĐẤU TRANH CHO MỘT NỀN DÂN CHỦ
Cùng QLB đứng dưới ngọn cờ chính nghĩa   Báo ‘Lề Đảng’ tiếp tục ‘ném đá’ QLB!
Ngươi là ai mà chống Luật Biển?
Giải mã lá phiếu chống Luật Biển đông 
Lộ mặt kẻ hán gián, bán nước 
Thủ Tướng ‘Quên’!  4 câu hỏi cho TƯ 6  Nông dân nổi dậy!

Lệnh triệt hạ trang mạng hoàn toàn đồng dạng với câu chuyện “Kẻ Chống Trăng”. Đôi bên đều thực hiện một công việc có tính hoang tưởng. Bên này đánh đuổi mặt trăng. Bên kia, Nguyễn Tấn Dũng đánh đuổi các trang mạng “phản động” nhằm bảo vệ “danh giá” cho chế độ chính trị. Có hai lý do để công việc triệt hạ các trang mạng bị xem là hoang tưởng:

Lý do kỹ thuật: 

Lịch sử chính trị thế giới đã cho thấy: Chế độ độc tài các loại chỉ tồn tại nhờ vào khả năng bưng bít tin tức. Bưng bít để ngu dân. Bưng bít để mị dân. Bưng bít để che dấu tội ác độc tài, tham ô… Do nhu cầu bưng bít, bức màn sắt, bức màn tre, bức tường ô nhục Bá Linh ra đời. Ngày nay, thời-kỳ-vàng-son-của-các-loại-bức-màn đã tàn lụn. Ngày nay cách mạng điện toán đã triệt để huỷ diệt mọi kỹ thuật bưng bít thông tin của giới độc tài. Triệt hạ vài trang mạng “phản động” này, vài trăm trang mạng “thù địch” khác lại mọc lên: viết mạnh hơn, lột trần sự thật ầm ĩ hơn. Rõ ràng là nỗ lực triệt hạ các trang mạng chỉ là công việc của kẻ chống trăng.

Lý do chính trị: 

Phải chăng, mệnh lệnh 12/09/2012 của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng là sự phản ánh tình trạng mâu thuẫn giữa chế độ CSVN và các trang mạng “phản động” ? Tìm đáp số cho câu hỏi vừa nêu, chúng ta cần suy nghĩ về một tỷ dụ luận như sau: Hai người say rượu đấm đá lẫn nhau, rõ ràng là giữa hai người này đang có mâu thuẫn lớn. Mâu thuẫn lớn nhưng vẫn là mâu thuẫn phụ. Thật vậy, con người bị men rượu tấn công và con người bị thua cuộc trong vụ tấn công này. Từ đó, cuộc nói chuyện bằng tay chân mới xảy ra. Không có men rượu không thể có đấm đá. Không còn nghi ngờ gì nữa: Mâu thuẫn chính hiển nhiên là mâu thuẫn giữa con người và men rượu. Mâu thuẫn phụ là mâu thuẫn giữa hai ông say rượu. Giải trừ men rượu trong cơ thể của hai “võ sĩ say”, cuộc thí võ lập tức chấm dứt. Giải trừ mâu thuẫn chính, mâu thuẫn phụ tự nó tan biến.

Bây giờ hãy trở lại với câu chuyện diệt trừ các trang mạng “phản động” của ông Nguyễn Tấn Dũng.

Mâu thuẫn chính trong câu chuyện này là mâu thuẫn giữa hai nhu cầu trái ngược: Bên này là nhu cầu của quần chúng trong ý muốn nắm bắt những tin tức chính xác về mọi hoạt động của nhà cầm quyền. Bên kia là nhu cầu bưng bít tin tức của chế độ độc tài.

Mâu thuẫn phụ là mâu thuẫn giữa quyết tâm cấp cứu nạn “đói tin” của quần chúng từ phiá những trang mạng “thù địch” và quyết tâm của bộ công an, bộ thông tin của CSVN nhằm lùng và diệt những trang mạng kia.

Xem chi tiết…

Cùng QLB đứng dưới là cờ của chính nghĩa

Từ khi Blog Quan Làm Báo(QLB) ra đời, chỉ trong vòng 03 tháng đã có hơn 23 triệu lượt người xem, với hàng nghìn comments, so với các blog đình đám là danlambao, 77 triệu/ 2 năm, anhbasam 34 triệu/5 năm.

Là một hiện tượng trong giới blog, QLB được mọi người đưa ra mổ xẻ, chung quy có 03 quan điểm sau:

Một, đây là trang blog tào lao cóp nhặt thông tin vĩa hè để câu view, huyếnh, rởm.

Hai, blog này do Tình báo Trung Nam Hải(gọi là TNH) lập ra để làm rối nội bộ Việt Nam từ đó mặc sức tranh giành biển đảo.

Ba, blog này xuất hiện do cuộc chiến tranh giành quyền lực giữa phe Chủ tịch nước Trương Tấn Sang –Tổng bí Thư Nguyễn Phú Trọng (gọi tắt là CTN TTS, TBT NPT và phe Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và đồng bọn (gọi tắt là NTD). 

Lần lượt, với quan điểm cá nhân, tôi xin phân tích một số luận điểm sau: 
Một, QLB xuất hiện đã cho vào dĩ vãng phương pháp câu view blog bằng thông tin “hở, cướp, giết, hiếp” mà bây giờ thậm chí các báo lề đảng cũng phải áp dụng trong thời đại “mạt pháp, lậm kim ngân”. Chỉ trong 03 tháng với 23 triệu lượt người vào thăm và hàng ngàn comment chứng tỏ độc giả có sự quan tâm đều đặn, ổn định, với số lượng người xem mới ngày càng gia tăng. Có rất nhiều bài viết mà nếu những người ít am hiểu thông tin cảm thấy khô khan và khó tiếp thu. Đây là trang blog có thông tin chính thống pha lẩn không chính thống.

Nhìn vào comment chúng ta có thể phán đoán thành phần độc giả. Đó có thể là người công nhân, giáo viên, cán bộ hưu trí, cán bộ đương chức các cấp, nói chung là thành phần trí thức… Đại đa số là những người đang lo lắng và ưu tư cho vận mệnh của đất nước.

Cách bài trí của QLB cẩu thả, tùy tiện. Câu văn lủng củng (có khả năng là có chủ ý). Nhưng nội dung bao giờ cũng chính xác đến 75% , đánh trực diện vào thượng tầng kiến trúc của nền chính trị Việt Nam. Đó là tập đoàn kinh tế của nhà nước và tư nhân đang lũng đoạn nền đất nước, âm mưu và thủ đoạn của các đại bố già, nội tình của các thái tử, công chúa mà các sếp giấu như mèo giấu cứt. Có những thông tin mà thậm chí những chuyên gia kinh tế đầu ngành như Trương Đình Tuyển, Võ Trí thành, Lê Đăng Doanh, Phạm Chi Lan không biết hoặc biết mà không dám nói, vì họ sợ. Dân tình được hả hê vì biết đều mới, hoặc vì biết rằng những điều mình nghe đồn hóa ra là sự thật. Dân chúng không được nói, tìm đến nguồn tin phi chính thống để nghe, để hiểu, để trút giận, xả stress. Đó chính là thành công của trang blog này.

Hai, vấn đề đây là một blog do tình báo Trung Nam Hải (Gián điệp Tàu khựa). Trong xã hội hiện đại, hoạt động cài cắm tình báo có thể nói là diễn ra ở mọi quốc gia, mọi lĩnh vực. Một tổ chức cơ quan tình báo thực sự hùng mạnh khi họ có lực lượng tình báo viên đông đảo, tinh nhuệ và phải có lực lượng ủng hộ. Hoạt động tình báo phải có mục tiêu, mục đích. Chúng ta phân tích liệu TNH có quyền lợi gì khi tung ra QLB và liệu họ có năng lực làm chuyện đó hay không?

Về động cơ, có thể có. Làm cho nội bộ xào xáo để dễ bề thôn tinh biển, đảo. Nhưng với những gì được chúng ta cóp nhặt thì, trong thế chẳng đặng đừng, Việt Nam đã đi vào quỹ đạo của Trung Quốc từ sau hội nghị Thành đô 1990. Thử hỏi một nước nhỏ, nằm cạnh một nước lớn, lại quá giàu, ông quan nào lên nhậm chức chẳng phải đi cầu cạnh và ve vãn ông kẹ kế bên nhà. Hơn nữa, đây là 02 nhà nước có hệ thống chính trị tương đồng, độc đảng lãnh đạo, nếu không nói là Đảng cộng sản Việt Nam đang bắt chước và rập khuôn mô hình của Tàu Cộng? Vì vậy, Tàu Cộng khoái một Việt Nam rối loạn nội bộ, dễ chệch hướng tư tưởng hay khoái một Việt Nam ổn định được lãnh đạo bằng 01 đám nô tài thần phục, dễ bảo? Hỏi tức là trả lời, cho đến nay, NTD đã làm gì, để được gọi là yêu nước, chống Tàu? NTD không hề làm gì cả, mà với nhiều chính sách kinh tế sai lầm một cách có chủ ý đã đưa đất nước đến kiệt quệ, tài nguyên bị khai thác trầm trọng, nền kinh tế phụ thuộc rất lớn vào hàng hóa và kim ngạch xuất nhập khẩu của TQ, các dự án lớn trên khắp Việt Nam, đâu đâu chẳng có bóng dáng của nhà thầu TQ, công nhân TQ. Vì vậy, ai tung hô NTD là người chống Tàu thì người đó đang sĩ nhục chính năng lực trí tuệ của mình.

Chuyên gia Mỹ bàn về vụ Thủ tướng Việt Nam cấm 3 trang blog

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng
 Marianne Brown

Ba trang blog chính trị đã trở thành một đề tài nóng bỏng tại Việt Nam khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ trích những trang này trên truyền hình nhà nước.

Hôm thứ Tư, truyền hình nhà nước phổ biến thông điệp của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cảnh báo người dân không nên đọc 3 blog chính trị ẩn danh, Quan làm báo, Dân làm báo và Biển Đông.

Thông điệp trên truyền hình lên án những trang blog này là “những âm mưu thâm độc của những lực lượng thù địch” và kêu gọi mọi người không đọc những trang này.
Thủ tướng Dũng cũng kêu gọi “trừng phạt nặng nề” những người chịu trách nhiệm những trang mạng này.

Những trang blog được ưa chuộng đặc biệt tại Việt Nam, một quốc gia mà kiểm duyệt là phổ biến. Những người viết blog thường xuyên bị bỏ tù vì những tội phạm chống phá nhà nước và nhiều trang mạng bị ngăn chặn.

Dù bị chính thức lên án, những trang này không bị tường lửa ngăn chặn, do đó số người xem đã tăng vọt, khiến cho nhiều quan sát viên phải đặt nghi vấn là tại sao những trang này bị cấm.

Tất cả ba trang này đều chỉ trích chính phủ, tuy nhiên có trang mang trọng tâm rõ rệt hơn trang khác. Quan làm báo tấn công trực tiếp Thủ tướng, trong khi Dân làm báo có những mục tiêu rộng rãi hơn.

Ông David Brown, một nhà ngoại giao Mỹ đã về hưu mô tả một bài đặc biệt làm ông chú ý. Bài này chú trọng vào những phe phái chống đối nhau trong Đảng Cộng sản, một bên là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và một bên là Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Ông Brown nói:

“Người viết bài chủ yếu phân tích hai phe nhưng cuối cùng cho rằng cả hai đều làm hại cho đất nước. Nếu Thủ tướng Dũng thắng thì cũng vẫn là chuyện tham nhũng, quyền lợi bè phái và nếu phe kia thắng thì đất nước bị Trung Quốc giật dây.”

Trang Biển Đông, đề cập nhiều đến tranh chấp lâu đời với Trung Quốc về lãnh thổ tại Biển Đông, cũng bị nêu tên, làm nhiều quan sát viên ngạc nhiên. Ít người biết được trang này cho đến khi Thủ tướng Dũng loan báo.

Có vị thế riêng biệt đối với những trang blog khác là Quan làm báo, đưa ra những câu chuyện chỉ trích Thủ tướng kịch liệt.

Được thành lập cách đây 4 tháng, trang này đưa ra tin vua ngân hàng Nguyễn Đức Kiên bị bắt, một ngày trước khi cảnh sát chính thức loan báo. Kiên được xem như là một đồng minh thân cận của Thủ tướng, bị bắt vào tháng 8 vì những tội tài chính chưa được tiết lộ.

Các nhà phân tích đồn đại là trang blog này được các đối thủ chính trị trong Bộ Công an hay Tình báo Trung Quốc viết. Ông Brown nói ông nghĩ Quan làm báo là mục tiêu chính của lời loan báo hôm thứ Tư. Ông Brown nói:

“Hầu như họ thêm hai trang blog kia như là trái độn vì Quan làm báo hết sức độc đáo. Tại Hoa Kỳ, các tờ báo loại này được gọi là báo của cánh hữu, gồm những người da trắng không đồng ý với chính phủ.”
Xem chi tiết…