Archive

Posts Tagged ‘Hồ Xuân Mãn’

Bí thư “ham của lạ” được phong Anh hùng Lực lượng Vũ trang

(Dân Làm Báo) Chuyện xảy ra ở đất Cố Đô, sáng ngày 21/8, ông bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên Huế  được trao tặng danh hiệu Anh Hùng lực lượng vũ trang. Vinh dự được dành cho “quan” Hồ Xuân Mãn – nhân vật mà khi nhắc đến, người dân Huế vẫn còn hả hê chuyện “quan” từng bị một cô tiếp viên nhà hàng tặng cho … cú bạt tai trời giáng vì thói xàm xỡ, “ham của lạ”.

Vinh dự cho quan Mãn quá, được đích thân chủ tịch nước ký quyết định phong tặng, đã thế còn được phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đến tận nơi ủy lạo tinh thần, “quan” Mãn cứ thế càng thêm… thỏa mãn.

(Hình bên: Cây đa lá đỏ – thành tích vĩ đại của quan Mãn)

Thời chống Mĩ, chẳng biết “quan” Mãn làm được những gì, mà nay được phong Anh hùng bởi “có thành tích xuất sắc trong  cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước”. Ừ thì ít ra “quan” cũng là anh hùng, mà anh hùng thì  khó qua ải mĩ nhân. Thế nên mới có chuyện quan Mãn không cầm lòng trước sắc đẹp của một cô tiếp viên đáng tuổi con mình, đã… ghì đầu cô ta lại hôn một cái “chụt”.  Hậu quả là một… cái tát trời giáng vào mặt “quan lớn”, trước mặt các “quan nhỏ”, và trước đông đảo quần chúng nhân dân đang tủm tỉm cười.

Chưa hết, không biết có phải nhờ sự kiện “ham của lạ” này hay không, mà quan Mãn còn được vinh danh bởi thành tích “Vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” tại hội nghị Toàn quốc. Tấm gương của quan Mãn từ đó nhân lên rộng khắp, từ Huế – Miền Trung lan đến tận Hà Giang biên ải. Được bao lớp cán bộ Hà Giang, điển hình là chủ tịch Tô ra sức kế thừa, học tập và phát huy.

Dân Làm Báo

Mời bạn đọc xem lại bài viết trên báo Lao Động kể về chuyện “quan Mãn” bị ăn tát :

—o0o—

Đất cố đô có “vua”!

(Hình bên: “Quan lớn” Hồ Xuân Mãn – nhân vật chính trong bài)

*

Mấy hôm nay, nơi tôi đang sống, từ lề đường đến công sở, đi đâu cũng nghe người dân, cán bộ, nhỏ to đầy hả hê chuyện ông “quan” to nhất tỉnh vừa bị một nữ tiếp viên nhà hàng “dạy” cho bài học muối mặt về ứng xử với phụ nữ ngoài xã hội.

Chuyện là một bữa trưa đẹp trời, “quan” lớn cùng một số “quan” nhỏ vào ăn trưa ở một nhà hàng ở ven đô. Một nữ tiếp viên trẻ, mới đến làm việc của nhà hàng, như lệ thường, đến đon đả mở bia, tiếp đá cho các “quan”. Và (có lẽ cũng như thường lệ), “quan” lớn nhất đã không cầm lòng trước nhan sắc của cô tiếp viên chỉ đáng tuổi con mình nên đã… ghì đầu cô ta lại rồi hôn đánh chụt một cái vào má, trước sự chứng kiến của quan khách có mặt trong nhà hàng hôm đó! Quá bất ngờ và cảm thấy nhục nhã bởi hành vi của vị “quan” đáng kính mà lâu nay cô chỉ thỉnh thoảng được thấy mặt và nghe nói toàn lời hay, ý đẹp trên ti-vi, cô tiếp viên đã đáp trả ngay lập tức bằng một cái tát như trời giáng vào mặt “quan”! Cát tát làm cả nhà hàng “chết lặng” như… sóng thần xuất hiện!

Chuyện đến đây chưa hẳn đã có đoạn kết tệ hại nếu “quan” hành xử như một người có văn hoá (lỡ có tí bia rượu), chẳng hạn nói một lời xin lỗi. Đàng này, sau một lúc bỏ đi vào nhà vệ sinh, “quan” quay trở ra, mặt hầm hầm chỉ tay, lớn tiếng: “Đuổi, đuổi ngay cô tiếp viên không biết làm việc kia!”. Tất nhiên chủ quán thanh toán tiền công và cho cô nghỉ việc ngay sau đó. Chưa hết, “quan” còn doạ sẽ cho đóng cửa, không chỉ nhà hàng này mà còn cả… các nhà hàng bên cạnh! (Ý tưởng này thật… khó hiểu!).

Theo giới thạo tin “mật” thì việc ông “quan” này vào các nhà hàng ruột của mình rồi ôm hôn các cô tiếp viên và “hơn thế” giữa thanh thiên bạch nhật như đã dẫn ở trên là “chuyện thường ngày ở huyện”. Nhưng lâu nay, các cô phần khiếp uy của “quan”, phần vì miếng cơm manh áo đành nuốt nhục, im lặng. Cái tát vừa rồi thật ra là… “đi đêm lắm có ngày gặp ma” mà thôi.

Người viết bài này đã nghĩ mãi vẫn không lý giải thoả đáng về hành vi của “quan”. Chẳng lẽ, “quan” cho rằng xã hội bây giờ không có “vua”, cũng không có “dân”, nên không cần nhìn trước nhìn sau khi thực hiện những hành vi không xứng đáng với trọng trách như thế? Hay là “quan” cho rằng, ta là “vua” của đất cố đô này nên ta muốn làm gì cũng được?

http://www1.laodong.com.vn/pls/bld/display$.htnoidung%2886,144119%29

Read more…